Sống Thực Với Chính Mình Không Phải Là “Muốn Gì Làm Nấy”

Cập nhật: 29/10/2023 Lượt xem:

Thưa Thầy, có quan điểm cho rằng “sống thực với chính mình” là vô tư bộc lộ quan điểm sống của mình, “tôi sống thật với chính tôi, nên tôi có gì nói đó”. Con muốn hiểu rõ hai từ “sống thật” theo góc nhìn của người xuất gia, mong Thầy khai thị cho con ạ. 

TRẢ LỜI :

Trong đời sống tục đế, sống thật là không sống giả dối, định nghĩa theo hướng phủ định thường chính xác nhất. Ví như trong bụng thì rất ghét người ta, nhưng bên ngoài thì vẫn tốt đẹp nhẹ nhàng, đó là đang sống giả dối. Nếu trong bụng ghét người ta, và nói thẳng “sao tôi ghét anh quá”, dám nói như vậy mới là thật, chứ không phải gặp mặt thì nói cười, rồi đâm lén sau lưng người ta.

Trong tu học, sống thực là rõ biết mình thực sự là như thế nào. Thầy có một câu chuyện Vi Tiếu như thế này: có người Pháp Sư giảng pháp rất hay, không biết vì nhân duyên nào đó mà hoàn tục ra đời. Có một fan ngưỡng mộ gặp người Pháp Sư ngoài đời mới hỏi “vậy như ông bây giờ mới là thực, hay khi ông đang giảng thật hay mới là thực? Cái nào mới là thực?” . Người Pháp Sư trả lời “Bây giờ mới là tôi thực, còn khi giảng tôi xạo thôi, tôi đóng vai pháp sư giảng cho oai vậy thôi”.

Ngày nay có rất nhiều giảng sư, nhưng nếu đặt máy phát hiện nói dối trước mặt khi họ giảng, đa số dù giảng nghe rất hay nhưng cái máy cứ báo là “đang nói dối”. Vì họ toàn giảng về những thứ “trên Trời dưới Đất”, giảng về những cái mà chính họ cũng chưa tự mình chứng nghiệm qua. Những giảng sư ấy chưa sống thực với chính mình.

Trong sự sống chân đế, “sống thực” là rõ biết mình đang như thế nào và trọn vẹn với chính mình như thế ấy trong từng khoảnh khắc. Loay hoay “kìm nén” hay “dẹp bỏ” đều chưa phải sống thực.

Sống thực tuyệt đối không phải “muốn gì làm nấy”…

– Thầy Viên Minh –

Nguồn : ghi chép từ Trà Đạo Bửu Long trên kênh YouTube Phật Pháp Vấn Đáp

Xem thêm bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận của bạn Câu hỏi của bạn

Đặt
Lịch
Khám
Contact Me on Zalo