Bạn tình bị STD: Nên xét nghiệm gì và khi nào?

Khi bạn tình bị STD, bạn nên khám tại chuyên khoa Nam khoa – bệnh lây truyền qua đường tình dục để được xét nghiệm đúng tác nhân và đúng vị trí phơi nhiễm. Xét nghiệm thường được cân nhắc gồm lậu, Chlamydia, giang mai, HIV, viêm gan B và các bệnh khác tùy chẩn đoán của bạn tình. Người từng quan hệ bằng miệng hoặc hậu môn có thể cần lấy mẫu tại họng, trực tràng, không chỉ xét nghiệm nước tiểu. Nếu nguy cơ HIV xảy ra chưa quá 72 giờ, cần đi khám ngay để được đánh giá dùng thuốc dự phòng sau phơi nhiễm.

Bạn tình bị STD có phải xét nghiệm toàn bộ bệnh tình dục không?

Không phải lúc nào cũng cần làm tất cả xét nghiệm hiện có. Danh mục phù hợp phụ thuộc vào bốn yếu tố chính:

  • Bạn tình được chẩn đoán mắc bệnh gì.
  • Hai người quan hệ bằng đường âm đạo, hậu môn hay đường miệng.
  • Lần tiếp xúc gần nhất xảy ra khi nào.
  • Bạn có triệu chứng, đã tiêm vaccine hoặc từng điều trị STD hay chưa.

Các bệnh lây truyền qua đường tình dục có thể xuất hiện tại cơ quan sinh dục, họng, trực tràng hoặc da – niêm mạc. Nhiều trường hợp hoàn toàn không có triệu chứng, đặc biệt tại họng và trực tràng. Vì vậy, xét nghiệm là cách quan trọng để phát hiện nhiễm trùng ở người vẫn cảm thấy khỏe mạnh.

Một “combo STD” chỉ gồm xét nghiệm máu và nước tiểu có thể chưa đầy đủ nếu người bệnh từng quan hệ bằng miệng hoặc hậu môn. Ngược lại, xét nghiệm HPV, herpes hoặc Mycoplasma tràn lan ở người không có chỉ định có thể gây kết quả khó diễn giải, lo âu và tốn kém không cần thiết.

Việc đầu tiên cần làm khi biết bạn tình mắc STD

Hỏi rõ tên bệnh và lấy thông tin kết quả

Bạn nên biết chính xác bạn tình được chẩn đoán:

  • Lậu.
  • Chlamydia.
  • Giang mai.
  • HIV.
  • Viêm gan B hoặc C.
  • Herpes sinh dục.
  • HPV hoặc sùi mào gà.
  • Trichomonas.
  • Mycoplasma genitalium.
  • Một bệnh khác gây viêm niệu đạo, viêm cổ tử cung hoặc loét sinh dục.

Nếu có thể, hãy mang theo ảnh chụp phiếu xét nghiệm, toa thuốc hoặc giấy chẩn đoán của bạn tình. Thông tin này giúp bác sĩ tránh xét nghiệm không cần thiết và nhận biết trường hợp bạn phải được điều trị ngay, không chờ kết quả.

Xác định lần tiếp xúc gần nhất

Thời gian tiếp xúc đặc biệt quan trọng với HIV và viêm gan B.

Nếu quan hệ có nguy cơ HIV xảy ra trong vòng 72 giờ, đây là tình huống cần được đánh giá khẩn để sử dụng thuốc dự phòng sau phơi nhiễm, gọi là PEP. Thuốc cần được bắt đầu càng sớm càng tốt, không chờ đủ kết quả của mọi xét nghiệm, và liệu trình thông thường kéo dài 28 ngày. Sau 72 giờ, PEP nhìn chung không còn được khuyến nghị vì hiệu quả dự phòng giảm đáng kể.

Nếu bạn tình dương tính với viêm gan B và bạn chưa tiêm vaccine hoặc chưa rõ khả năng miễn dịch, hãy đi khám càng sớm càng tốt. Bác sĩ có thể chỉ định vaccine và cân nhắc globulin miễn dịch viêm gan B tùy tình trạng miễn dịch và thời điểm tiếp xúc; hiệu quả của globulin sau phơi nhiễm tình dục được cho là khó kéo dài quá 14 ngày.

Tạm ngừng quan hệ

Hai người nên tạm ngừng quan hệ âm đạo, hậu môn và đường miệng cho đến khi:

  • Đã được khám và điều trị theo chỉ định.
  • Hoàn thành đủ thời gian kiêng quan hệ.
  • Triệu chứng đã hết.
  • Bác sĩ xác nhận có thể quan hệ trở lại.
  • Những bạn tình liên quan đã được xử trí.

Với lậu, CDC khuyến nghị kiêng quan hệ ít nhất bảy ngày sau điều trị và cho đến khi tất cả bạn tình đã được điều trị. Nguyên tắc tương tự được áp dụng với nhiều nhiễm khuẩn lây truyền qua đường tình dục để hạn chế tái nhiễm qua lại.

Bạn tình bị STD thì nên xét nghiệm gì?

Danh mục xét nghiệm định hướng ban đầu

Tùy nguy cơ, bác sĩ có thể cân nhắc:

Nguy cơ hoặc bệnh của bạn tìnhXét nghiệm thường được cân nhắc
LậuNAAT/PCR lậu từ nước tiểu đầu dòng, họng hoặc trực tràng
ChlamydiaNAAT/PCR Chlamydia theo đúng vị trí tiếp xúc
Giang maiRPR hoặc VDRL kết hợp TPHA, TPPA hoặc xét nghiệm đặc hiệu
HIVHIV Ag/Ab thế hệ 4; HIV RNA trong một số tình huống
Viêm gan BHBsAg, anti-HBs và total anti-HBc
Viêm gan CAnti-HCV; làm HCV RNA khi cần xác nhận hoặc phát hiện sớm
Herpes sinh dụcPCR từ mụn nước hoặc vết loét; HSV IgG đặc hiệu trong trường hợp chọn lọc
HPVKhám tổn thương; nam giới thường không xét nghiệm HPV sàng lọc
TrichomonasNAAT hoặc xét nghiệm phù hợp theo giới tính và triệu chứng
Mycoplasma genitaliumNAAT khi bạn tình đã được chẩn đoán hoặc có viêm niệu đạo dai dẳng

Danh mục trên không phải một gói bắt buộc áp dụng cho mọi người. Bác sĩ phải điều chỉnh theo giới tính sinh học, cơ quan sinh dục, bệnh sử, tình trạng mang thai, vaccine và hình thức quan hệ.

Bạn tình bị lậu thì nên xét nghiệm gì?

Bạn nên làm xét nghiệm khuếch đại acid nucleic, thường được gọi là NAAT hoặc PCR, để phát hiện vi khuẩn lậu.

Vị trí lấy mẫu phụ thuộc vào hình thức quan hệ:

  • Quan hệ dương vật – âm đạo: nước tiểu đầu dòng hoặc mẫu sinh dục phù hợp.
  • Quan hệ bằng miệng: lấy mẫu họng.
  • Quan hệ hậu môn: lấy mẫu trực tràng.
  • Có dịch mủ niệu đạo: có thể lấy dịch để NAAT, nhuộm soi hoặc nuôi cấy.

Lậu có thể nhiễm ở cơ quan sinh dục, trực tràng và họng. Xét nghiệm nước tiểu âm tính không loại trừ lậu họng hoặc trực tràng.

Bạn tình của người mắc lậu trong khoảng 60 ngày trước khi người bệnh xuất hiện triệu chứng hoặc được chẩn đoán thường cần được đánh giá, xét nghiệm và điều trị dự phòng theo chỉ định. Vì vậy, bạn không nên chờ đến khi chảy mủ hoặc tiểu buốt mới đi khám.

Ngoài xét nghiệm lậu, người tiếp xúc cũng thường được kiểm tra:

  • Chlamydia.
  • Giang mai.
  • HIV.

Đây là nhóm xét nghiệm được CDC khuyến nghị cho người được chẩn đoán lậu vì nguy cơ đồng nhiễm.

Bạn tình bị Chlamydia thì nên xét nghiệm gì?

Xét nghiệm NAAT/PCR là phương pháp thường được sử dụng để phát hiện Chlamydia.

Mẫu xét nghiệm có thể là:

  • Nước tiểu đầu dòng.
  • Mẫu niệu đạo.
  • Mẫu âm đạo hoặc cổ tử cung.
  • Mẫu trực tràng.
  • Mẫu họng trong trường hợp được bác sĩ chỉ định.

Chlamydia thường không gây triệu chứng, vì vậy việc không tiểu buốt, không chảy dịch hoặc không đau vùng kín không đủ để loại trừ nhiễm bệnh.

Bạn tình có quan hệ với người mắc Chlamydia trong 60 ngày trước khi chẩn đoán thường cần được khám, xét nghiệm và điều trị dự phòng. Trong nhiều trường hợp, bác sĩ sẽ điều trị ngay thay vì chờ kết quả để giảm nguy cơ biến chứng và lây nhiễm trở lại.

Không nên tự chia đôi thuốc của bạn tình hoặc sử dụng đơn thuốc cũ. Loại thuốc, liều lượng và thời gian điều trị có thể thay đổi theo tình trạng mang thai, dị ứng, vị trí nhiễm và nguy cơ đồng nhiễm.

Bạn tình bị giang mai thì nên xét nghiệm gì?

Giang mai thường được chẩn đoán bằng cách phối hợp hai nhóm xét nghiệm:

  • RPR hoặc VDRL: Xét nghiệm không đặc hiệu, thường có hiệu giá để theo dõi hoạt tính và đáp ứng điều trị.
  • TPHA, TPPA, EIA hoặc xét nghiệm đặc hiệu khác: Xác nhận cơ thể từng tạo kháng thể với xoắn khuẩn giang mai.

Không nên chỉ làm một test nhanh rồi tự kết luận. Xét nghiệm đặc hiệu có thể còn dương tính nhiều năm hoặc suốt đời sau khi điều trị, trong khi RPR hoặc VDRL được dùng để hỗ trợ đánh giá bệnh đang hoạt động và theo dõi đáp ứng.

Một điểm đặc biệt là người có quan hệ với bệnh nhân giang mai nguyên phát, thứ phát hoặc tiềm ẩn sớm trong vòng dưới 90 ngày có thể được điều trị dự phòng giang mai sớm ngay cả khi xét nghiệm máu còn âm tính. Nguyên nhân là cơ thể có thể chưa tạo đủ kháng thể để xét nghiệm phát hiện.

Bạn cần báo ngay cho bác sĩ nếu có:

  • Vết loét sinh dục không đau.
  • Phát ban lòng bàn tay hoặc bàn chân.
  • Nổi hạch.
  • Rụng tóc thành mảng.
  • Tổn thương ở miệng hoặc hậu môn.
  • Nhìn mờ, nghe kém hoặc triệu chứng thần kinh.

Bạn tình nhiễm HIV thì mình cần làm gì?

Đi đánh giá PEP ngay nếu chưa quá 72 giờ

Nếu bạn tình nhiễm HIV và chưa có bằng chứng tải lượng virus được duy trì dưới ngưỡng phát hiện, hoặc bạn không biết tình trạng điều trị của họ, hãy đến cơ sở có dịch vụ HIV/PEP ngay khi lần phơi nhiễm chưa quá 72 giờ.

Bác sĩ sẽ đánh giá:

  • Hình thức quan hệ.
  • Bao cao su có rách hoặc tuột không.
  • Có xuất tinh trong không.
  • Niêm mạc có trầy xước hoặc chảy máu không.
  • Bạn tình có đang điều trị HIV không.
  • Tải lượng virus gần nhất của bạn tình.
  • Bạn có đang dùng PrEP đúng cách không.

PEP là tình huống cấp thời gian. Không nên trì hoãn liều đầu chỉ để chờ tất cả kết quả xét nghiệm hoàn tất.

Xét nghiệm HIV ban đầu

Các xét nghiệm có thể gồm:

  • HIV kháng nguyên/kháng thể thế hệ 4.
  • HIV RNA trong trường hợp phơi nhiễm rất gần, có triệu chứng nghi nhiễm cấp hoặc đang dùng PEP/PrEP.
  • Các xét nghiệm nền trước khi dùng PEP như chức năng gan, thận và viêm gan theo phác đồ của cơ sở.

Kết quả âm tính ngay sau phơi nhiễm chỉ là mốc ban đầu, chưa loại trừ lần tiếp xúc vừa xảy ra. Người bệnh cần xét nghiệm lại theo lịch của bác sĩ sau PEP hoặc theo cửa sổ phát hiện của phương pháp xét nghiệm.

Khi bạn tình điều trị HIV hiệu quả

Người nhiễm HIV điều trị đều và duy trì tải lượng virus dưới ngưỡng phát hiện không truyền HIV qua đường tình dục. Tuy nhiên, bạn vẫn nên được bác sĩ xác nhận thông tin tải lượng virus, đánh giá những lần bỏ thuốc hoặc khoảng thời gian chưa kiểm soát virus trước khi quyết định có cần PEP hay không.

Bạn tình bị viêm gan B thì xét nghiệm gì?

Bạn nên thực hiện bộ ba xét nghiệm:

  • HBsAg: Tìm dấu hiệu nhiễm viêm gan B hiện tại.
  • Anti-HBs: Đánh giá kháng thể bảo vệ.
  • Total anti-HBc: Xác định từng tiếp xúc tự nhiên với virus.

Bộ ba này giúp phân biệt người đang nhiễm, từng nhiễm đã hồi phục, đã có miễn dịch nhờ vaccine hoặc vẫn còn nhạy cảm với virus.

Nếu bạn chưa có miễn dịch, bác sĩ có thể chỉ định:

  • Tiêm vaccine viêm gan B.
  • Tiêm globulin miễn dịch viêm gan B trong tình huống phù hợp.
  • Theo dõi xét nghiệm sau phơi nhiễm.

Không nên chờ có vàng da hoặc mệt mỏi mới xét nghiệm vì viêm gan B có thể không biểu hiện rõ trong giai đoạn đầu.

Bạn tình bị viêm gan C thì xét nghiệm gì?

Bạn có thể được chỉ định:

  • Anti-HCV để sàng lọc kháng thể.
  • HCV RNA để xác định virus đang hiện diện hoặc phát hiện nhiễm sớm trong trường hợp nguy cơ cao.

Nguy cơ lây viêm gan C qua quan hệ tình dục nhìn chung thấp hơn HIV và viêm gan B, nhưng tăng khi có tiếp xúc với máu, quan hệ gây tổn thương niêm mạc, dùng chung kim tiêm, đồng nhiễm HIV hoặc một số hành vi tình dục nguy cơ cao.

Hiện không có vaccine viêm gan C hoặc thuốc dự phòng sau phơi nhiễm tương tự HIV. Người tiếp xúc cần được xét nghiệm và theo dõi theo lịch của bác sĩ.

Bạn tình bị herpes sinh dục thì xét nghiệm gì?

Đang có mụn nước hoặc vết loét

Khi xuất hiện mụn nước, vết trợt hoặc vết loét mới, xét nghiệm ưu tiên là PCR/NAAT lấy trực tiếp từ tổn thương. Đây là thời điểm có khả năng phát hiện virus tốt hơn so với khi vết loét đã khô hoặc lành.

Không có triệu chứng

CDC không khuyến nghị xét nghiệm máu herpes thường quy cho mọi người không có triệu chứng vì nguy cơ dương tính giả và khó diễn giải. Tuy nhiên, xét nghiệm kháng thể HSV đặc hiệu theo type có thể được cân nhắc khi bạn có hoặc từng có bạn tình mắc herpes sinh dục.

Không nên dùng HSV IgM để xác định nhiễm mới, thời điểm lây hoặc người truyền bệnh. Xét nghiệm này không đủ đặc hiệu và có thể dương tính trong đợt tái hoạt virus cũ.

Herpes có thể lây ngay cả khi không nhìn thấy mụn. Người mắc herpes nên tránh quan hệ khi có dấu hiệu báo trước, mụn nước hoặc vết loét; bao cao su và thuốc kháng virus ức chế giúp giảm nhưng không loại bỏ hoàn toàn nguy cơ lây truyền.

Bạn tình bị HPV thì mình cần xét nghiệm gì?

Đối với nam giới

Hiện không có xét nghiệm HPV được khuyến nghị để xác định “tình trạng HPV” chung ở nam giới. Xét nghiệm HPV không được dùng thường quy cho bạn tình nam của người có HPV, không dùng như một xét nghiệm STD tổng quát và không cần thiết để chẩn đoán sùi mào gà.

Nam giới nên:

  • Khám khi có nốt sùi hoặc tổn thương bất thường.
  • Kiểm tra dương vật, bìu, vùng mu và quanh hậu môn.
  • Đánh giá miệng – họng khi có tổn thương.
  • Tiêm vaccine HPV nếu còn chỉ định.
  • Xét nghiệm các STD khác theo nguy cơ.

Đối với người có cổ tử cung

Cần tiếp tục tầm soát ung thư cổ tử cung bằng Pap smear, HPV test hoặc phương án kết hợp theo độ tuổi, nguy cơ và hướng dẫn tại nơi sinh sống. Việc bạn tình vừa phát hiện HPV không đồng nghĩa phải làm xét nghiệm lặp lại liên tục ngoài lịch sàng lọc được bác sĩ khuyến nghị.

Bạn tình bị Trichomonas thì xét nghiệm gì?

Trichomonas có thể được phát hiện bằng NAAT hoặc phương pháp xét nghiệm phù hợp với cơ quan sinh dục và giới tính của người được khám.

Khi một người được chẩn đoán Trichomonas, bạn tình thường cần được đánh giá và điều trị đồng thời, kể cả khi chưa có triệu chứng. Điều trị chỉ một người dễ dẫn đến tái nhiễm qua lại. CDC áp dụng nguyên tắc đánh giá và điều trị dự phòng bạn tình trong khoảng thời gian nguy cơ đối với Trichomonas, Chlamydia và lậu.

Bạn tình bị Mycoplasma genitalium thì xét nghiệm gì?

Xét nghiệm NAAT có thể được chỉ định khi:

  • Bạn tình đã được xác nhận nhiễm Mycoplasma genitalium.
  • Bạn có viêm niệu đạo hoặc viêm cổ tử cung.
  • Triệu chứng kéo dài sau điều trị Chlamydia hoặc lậu.
  • Có viêm vùng chậu hoặc viêm niệu đạo tái diễn.

Không nên xét nghiệm Mycoplasma genitalium như một phần bắt buộc của mọi gói STD không triệu chứng.

Bạn tình của người mắc Mycoplasma genitalium có triệu chứng có thể được xét nghiệm và điều trị khi kết quả dương tính. Nếu không thể xét nghiệm, bác sĩ có thể cân nhắc phương án điều trị bạn tình, nhưng cần lưu ý nguy cơ kháng kháng sinh cao của tác nhân này.

Xét nghiệm STD phải lấy mẫu ở vị trí nào?

Vị trí lấy mẫu phải dựa trên nơi đã tiếp xúc, không dựa vào xu hướng tính dục hoặc giới tính đơn thuần.

Hình thức quan hệMẫu có thể cần lấy
Quan hệ dương vật – âm đạoNước tiểu đầu dòng, niệu đạo, âm đạo hoặc cổ tử cung
Dùng miệng tiếp xúc cơ quan sinh dụcMẫu họng của người dùng miệng
Cơ quan sinh dục tiếp xúc miệngMẫu sinh dục của người được tiếp xúc
Quan hệ hậu môn tiếp nhậnMẫu trực tràng
Quan hệ hậu môn đưa vàoMẫu nước tiểu đầu dòng hoặc niệu đạo
Có mụn nước hoặc loétDịch hoặc tế bào từ tổn thương
Nguy cơ HIV, giang mai, viêm ganXét nghiệm máu

Một người có thể cần lấy mẫu ở nhiều vị trí trong cùng buổi khám. Ví dụ, người vừa quan hệ bằng miệng vừa quan hệ hậu môn có thể mắc lậu ở họng hoặc trực tràng dù xét nghiệm nước tiểu âm tính. Các hướng dẫn mới nhấn mạnh tầm quan trọng của phát hiện nhiễm không triệu chứng tại những vị trí ngoài niệu đạo.

Xét nghiệm ngay có chính xác không?

Không có một “thời gian cửa sổ STD” chung cho mọi bệnh.

Một số nguyên tắc quan trọng:

  • Có triệu chứng thì nên khám ngay.
  • Bạn tình đã được xác định mắc lậu, Chlamydia, Trichomonas hoặc giang mai sớm thì có thể cần điều trị dự phòng, không chỉ chờ xét nghiệm.
  • HIV có nguy cơ trong 72 giờ cần đánh giá PEP ngay.
  • Xét nghiệm máu quá sớm có thể chưa phát hiện HIV hoặc giang mai.
  • Xét nghiệm âm tính ban đầu có thể cần lặp lại theo lịch bác sĩ.
  • Dùng kháng sinh trước xét nghiệm có thể làm chẩn đoán vi khuẩn khó khăn hơn.

Thay vì tự chọn một mốc duy nhất trên mạng, người bệnh nên cung cấp ngày tiếp xúc cụ thể để bác sĩ lập lịch xét nghiệm ban đầu và xét nghiệm lại phù hợp.

Dấu hiệu cần đi khám ngay

Bạn nên khám trong ngày nếu có:

  • Lỗ tiểu hoặc âm đạo chảy mủ.
  • Tiểu buốt, tiểu rát rõ.
  • Vết loét sinh dục.
  • Mụn nước đau rát.
  • Phát ban lòng bàn tay hoặc bàn chân.
  • Đau hoặc sưng tinh hoàn.
  • Đau bụng dưới nhiều.
  • Sốt, đau khớp hoặc phát ban dạng mụn mủ.
  • Đau hậu môn, chảy máu hoặc tiết dịch.
  • Đau mắt, mắt đỏ hoặc chảy mủ.
  • Nhìn mờ, nghe kém hoặc triệu chứng thần kinh.

Đau tinh hoàn đột ngột dữ dội phải được xử trí như một tình huống cấp cứu để loại trừ xoắn tinh hoàn, không nên chờ xét nghiệm STD thông thường.

Nên chuẩn bị gì trước khi đi xét nghiệm?

Bạn nên:

  • Mang kết quả hoặc toa thuốc của bạn tình.
  • Ghi lại ngày quan hệ gần nhất.
  • Cho bác sĩ biết các hình thức quan hệ.
  • Báo rõ việc dùng bao cao su, rách hoặc tuột bao.
  • Liệt kê thuốc kháng sinh đã sử dụng.
  • Không tự chọc mụn nước hoặc bôi thuốc lên vết loét.
  • Làm theo hướng dẫn nhịn tiểu của cơ sở nếu lấy nước tiểu đầu dòng.
  • Thông báo tình trạng mang thai, dự định có con và dị ứng thuốc.
  • Mang thông tin tiêm vaccine viêm gan B và HPV nếu có.

Bác sĩ cần biết cả quan hệ bằng miệng và hậu môn để lấy mẫu đúng vị trí. Những thông tin này được sử dụng cho mục đích y khoa và phải được bảo mật.

Có nên mua “combo xét nghiệm 12–15 bệnh” không?

Gói xét nghiệm rộng có thể hữu ích trong một số trường hợp nguy cơ cao, nhưng không nên được áp dụng máy móc.

Một gói xét nghiệm có thể chưa phù hợp khi:

  • Chỉ lấy máu nhưng không lấy mẫu họng hoặc trực tràng.
  • Dùng HSV IgM để kết luận mới nhiễm herpes.
  • Xét nghiệm HPV cho mọi nam giới không triệu chứng.
  • Xét nghiệm nhiều tác nhân chưa rõ ý nghĩa lâm sàng.
  • Không có bác sĩ giải thích kết quả.
  • Không lập lịch xét nghiệm lại.
  • Không điều trị hoặc quản lý bạn tình.
  • Không có dịch vụ PEP khi nguy cơ HIV còn trong 72 giờ.

WHO ghi nhận các xét nghiệm nhanh hiện có giá trị đối với HIV, giang mai và viêm gan B, nhưng chẩn đoán nhiều STD khác vẫn cần kỹ thuật phòng xét nghiệm và lựa chọn mẫu phù hợp.

Bạn tình bị STD & Những Câu Hỏi Thường Gặp

Bạn tình mắc STD nhưng tôi không có triệu chứng có cần xét nghiệm không?

Có. Nhiều STD không gây triệu chứng, nhất là Chlamydia, lậu họng, lậu trực tràng, giang mai tiềm ẩn và HIV giai đoạn đầu. Không có biểu hiện không đồng nghĩa không nhiễm bệnh.

Bạn tình bị lậu thì tôi có cần điều trị ngay không?

Thường cần được khám, xét nghiệm và điều trị dự phòng nếu có quan hệ trong khoảng thời gian nguy cơ, đặc biệt trong 60 ngày trước khi bạn tình được chẩn đoán. Không nên tự mua thuốc hoặc dùng thuốc thừa của bạn tình.

Bạn tình bị giang mai nhưng xét nghiệm của tôi âm tính có cần tiêm thuốc không?

Có thể cần. Nếu tiếp xúc với người mắc giang mai sớm trong vòng dưới 90 ngày, hướng dẫn cho phép điều trị dự phòng ngay cả khi xét nghiệm máu ban đầu âm tính.

Bạn tình nhiễm HIV thì xét nghiệm âm tính ngay có yên tâm không?

Chưa. Kết quả ngay sau phơi nhiễm chỉ phản ánh tình trạng trước đó và có thể chưa phát hiện lần tiếp xúc mới. Nếu chưa quá 72 giờ, cần đánh giá PEP ngay và xét nghiệm lại theo lịch.

Bạn tình bị herpes có cần xét nghiệm máu không?

Xét nghiệm HSV IgG đặc hiệu có thể được cân nhắc khi bạn tình mắc herpes sinh dục, nhưng không phải ai cũng cần. Khi có mụn nước hoặc vết loét, PCR trực tiếp từ tổn thương có giá trị hơn. HSV IgM không được khuyến nghị.

Bạn tình bị HPV thì nam giới có cần xét nghiệm HPV không?

Thông thường không. Hiện không khuyến nghị xét nghiệm HPV sàng lọc thường quy cho nam giới hoặc dùng xét nghiệm này để xác định “tình trạng HPV” chung. Nam giới cần khám khi có nốt sùi và cân nhắc tiêm vaccine HPV.

Xét nghiệm nước tiểu có phát hiện hết STD không?

Không. Nước tiểu có thể phát hiện lậu và Chlamydia đường sinh dục bằng NAAT, nhưng không thay thế xét nghiệm máu đối với HIV, giang mai, viêm gan; cũng không loại trừ nhiễm ở họng hoặc trực tràng.

Đang uống kháng sinh có xét nghiệm STD được không?

Vẫn nên đi khám nhưng phải báo rõ tên thuốc, liều và thời gian sử dụng. Kháng sinh có thể làm giảm khả năng phát hiện một số vi khuẩn hoặc khiến triệu chứng thay đổi. Bác sĩ sẽ quyết định lấy mẫu ngay hay điều chỉnh thời điểm xét nghiệm.

Có cần xét nghiệm lại sau khi điều trị STD không?

Tùy bệnh. Lậu họng cần kiểm tra xác nhận khỏi; người điều trị lậu hoặc Chlamydia thường được khuyến nghị xét nghiệm lại sau một khoảng thời gian để phát hiện tái nhiễm. Giang mai cần theo dõi hiệu giá RPR hoặc VDRL, còn HIV cần xét nghiệm theo lịch sau phơi nhiễm hoặc sau PEP.

Bạn tình bị STD thì nên khám ở đâu tại TP.HCM?

Nam giới nên chọn cơ sở chuyên khoa Nam khoa – bệnh lây truyền qua đường tình dục có khả năng lấy mẫu nước tiểu, dịch niệu đạo, họng, trực tràng và tổn thương; đồng thời thực hiện được xét nghiệm HIV, giang mai, viêm gan và tư vấn PEP.

Kết luận

Bạn tình bị STD không có nghĩa bạn chỉ cần mua một gói xét nghiệm chung. Danh mục xét nghiệm phải dựa trên bệnh cụ thể của bạn tình, hình thức quan hệ, vị trí phơi nhiễm và thời gian từ lần tiếp xúc gần nhất.

Các xét nghiệm thường được cân nhắc gồm lậu – Chlamydia bằng NAAT/PCR, giang mai bằng hai nhóm huyết thanh, HIV, viêm gan B và các xét nghiệm khác theo nguy cơ. Herpes nên ưu tiên PCR từ tổn thương khi đang có mụn nước hoặc vết loét; HPV không được xét nghiệm sàng lọc thường quy ở nam giới.

Trường hợp nguy cơ HIV chưa quá 72 giờ hoặc tiếp xúc với người nhiễm viêm gan B khi chưa có miễn dịch cần đi khám ngay, không chờ xuất hiện triệu chứng. Bạn tình của người mắc lậu, Chlamydia, Trichomonas hoặc giang mai sớm cũng có thể cần điều trị dự phòng dù xét nghiệm ban đầu chưa dương tính.

TS.BS.CK2 Trà Anh Duy là bác sĩ chuyên ngành Tiết niệu – Nam khoa – Y học giới tính, đồng thời là Nhà sáng lập và CEO Hệ thống Trung tâm Sức khỏe Nam giới Men’s Health. Hồ sơ chuyên môn chính thức ghi nhận bác sĩ hoạt động trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe nam giới, Nam khoa và Y học giới tính.

Trung tâm Sức khỏe Nam giới Men’s Health triển khai khám và xét nghiệm bệnh lây truyền qua đường tình dục, trong đó bác sĩ lựa chọn nhóm xét nghiệm dựa trên tình sử, triệu chứng và nhu cầu thực tế thay vì áp dụng một danh mục cố định. Trung tâm hiện công bố trụ sở tại 7B/31 Thành Thái, phường Diên Hồng, TP.HCM và dịch vụ điều trị bệnh lây truyền qua đường tình dục.

Khám sớm, lấy mẫu đúng vị trí và xử trí đồng thời cả hai người giúp hạn chế bỏ sót bệnh, tránh tái nhiễm qua lại và bảo vệ sức khỏe sinh sản lâu dài.

TS.BS.CK2 TRÀ ANH DUY
Trung tâm Sức khỏe Nam giới Men’s Health

Tags :

TS.BS.CK2 Trà Anh Duy

tiensi.bacsi.traanhduy@gmail.com

Trò Chuyện Cùng Chuyên Gia

      Nhận ngay bí quyết sống khỏe,       kiến thức nam khoa chính thống từ TS.BS.CK2 Trà Anh Duy

Theo dõi TS. BS.CK2 Trà Anh Duy:

Giới Thiệu

TS.BS.CK2. Trà Anh Duy – chuyên gia đầu ngành về Sức khỏe Nam giới và Nhà tham vấn trị liệu Tâm lý tình dục, hiện ông là Nhà sáng lập Công ty Cổ phần Sức khỏe Nam giới (Men’s Health), đơn vị tiên phong chăm sóc sức khỏe nam giới toàn diện tại Việt Nam.

Fanpage Chính Thức

Google Maps

© 2026, TraAnhDuy.com | Bản Quyền Đã Được Đăng Ký ®

Cấm sao chép mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản.