Hầu hết con người đều ích kỷ; đó là cách chúng ta sống. Nếu bạn nhận ra rằng mình ích kỷ, bạn sẽ che giấu điều đó một cách khéo léo và tuân theo khuôn mẫu của xã hội, vốn dĩ cũng đầy tính ích kỷ. Hoặc một tâm trí ích kỷ khôn ngoan có thể thể hiện sự ích kỷ một cách tàn nhẫn và công khai – nó mang nhiều hình thức khác nhau.
Nếu bạn là một bạo chúa, nó thể hiện qua sự thống trị tàn bạo. Nếu bạn là người sùng đạo, nó hiện diện dưới hình thức sùng bái, tận hiến hay bám chặt vào một niềm tin hoặc giáo điều. Nó cũng xuất hiện trong gia đình: người cha theo đuổi sự ích kỷ qua mọi mặt trong đời sống của mình, và người mẹ cũng vậy.
Danh tiếng, sự giàu có và vẻ bề ngoài là nền tảng cho chuyển động âm thầm và len lỏi của cái tôi. Nó hiện hữu trong cấu trúc phân cấp của tầng lớp giáo sĩ, cho dù họ có tuyên bố yêu Chúa đến mức nào đi nữa. Họ bám víu vào hình ảnh tự tạo ra về vị thần của mình.

Những người đứng đầu ngành công nghiệp và nhân viên văn phòng đều mang trong mình cảm giác khoái lạc lan rộng và tê liệt của cái tôi. Người tu sĩ từ bỏ thế gian, dù có lang thang khắp nơi hay sống ẩn dật trong tu viện, vẫn chưa thoát khỏi chuyển động không hồi kết của cái tôi này.
—
Krishnamurti
The Whole Movement of Life Is Learning
